TRÁI TÁO TÌNH YÊU


Chỉ khi ngồi trong một quán cà phê nhỏ ở Houston
Tôi mới thấy ra mấy chữ “ Đông là Đông và Tây là Tây “ là mấy chữ lếu láo
Chúng tôi đã bị vài tên triết gia điếc tai, lác mắt bá vơ, kiêu hãnh về một tây phương hào nhoáng
Chỉ vì đông phương đã ngủ quên bên gốc bồ đề
Bởi vì đông phương lếch thếch, lê thê
Chống gậy thành đoàn theo Khổng Phu Tử
Chúng ta không hề cùng miếu đình tham dự
Vua chẳng ra vua; quan chẳng ra quan
Xốc xếch, làng nhàng
Mang tổ quốc chơi trò mua bán
Vay mượn tín điều; nghĩ suy nông cạn
Trộm dây thừng, tự cột cổ, tự treo lên…

Chẳng hề khác biệt chi nhiều giữa Đông và Tây
Như chúng ta chẳng có gì khác nhau giữa ba miền Nam, Trung, Bắc
Chúng ta tự nhiên du hành mà không cần thắc mắc
Nơi nào là một điểm chung ?

Thật ra chúng ta có những điểm chung là trái táo tình yêu
Là âm dương khai phóng
Là ước mơ và hy vọng
Là trong ngôi nhà có tiếng nói của yêu thương

Không có Chúa, không có Con Rắn, không có Trái Táo trong vườn địa đàng sẽ không có chúng ta
Chúa và Rắn là Âm Dương
Trái Táo là sinh hóa
Tôi ôm em như tôi từng đã
Đi trong thơm, ngọt cuộc đời…

Leave a Comment