Bóng Rơi

Ra vườn tưới nước cho hoa
Tiện tay vớt chút hương và
Bóng rơi
Vào nhà loạn niệm trùng khơi
Thấy ra thú vị
Còn lời
Tặng nhau

Cuộc song hành không mệt mõi
Mặc cho rả rời
Mặc cho mòn mõi
Mặc cho biển trời
Trăng lạnh, sương rơi…

Nàng ngước mặt trong tay chàng
Cám dỗ
Vòng tay đan
Siết chặc
Đến muôn đời

Leave a Comment