Nếu có một ngày anh không thả vào thơ những cánh hoa hồng, cho em
Không phải gió từ thái bình dương đã làm mọi cánh hoa hồng tơi tả
Nếu có có một ngày em thấy trong thơ anh cả miền trăng cũng lạ
Không phải trăng bây giờ khác ánh trăng xưa
Mọi người đều sẽ đi qua một âm thanh nào đó
Rồi chợt nhớ ra đã quên bẳng điều gì
Chợt nhớ ra rằng mình đã ra đi
Muốn trở lại ấu thơ tìm dĩ vãng
Nếu có một ngày anh nhổ toẹt vào hai từ cách mạng
Em có cho anh là một gã côn đồ ?
Một con người mang chủ nghĩa hư vô ?
Chà đạp hết chẳng có gì giá trị ?
Nếu có một ngày, chao ơi, lý trí !
Khi tầng sâu đạo đức cũng mơ hồ
Quên một thời có những mãnh khăn sô
Quấn rất vội lên trái tim người thiếu nữ
Bình thản quá, anh ngồi đây viết chữ
Chiến trường xa, quá khứ cũng xa
Có còn chăng năm ấy, cội mai, và
Là lịch sử của một người, trổ nhánh