Mỗi chúng ta có nhiều hơn một giấc mơ
Như làm thế nào mỗi ngày là một ngày thanh thản
Như làm thế nào trên tầng mây kia được tĩnh lặng phiêu bồng
Như làm thế nào để biến được làm sông
Như làm thế nào hóa thân là núi
Như làm thế nào vô tư như bụi
Như làm thế nào tung hứng một đời thơ…
Đừng hỏi nữa, hãy hôn thôi, anh nhé
Đòng sông xưa là tưởng vọng của mai nầy
Mình siết chặt và yêu thôi anh nhé
Cuộc truy lùng thể tính tạm quên đi
Khó tìm được tóc theo dòng suối chảy
Khi thiên thần lẫn khuất với trăm năm
Có thao thức, buổi rừng xanh lửa cháy
Mừng ai đi còn quảy thúng trăng rằm
Nên có thể giấc mơ chưa tận tuyệt
Và mai kia, mốt nọ lại quay về
Nên có thể lại chơi trò, hết biết!
Đêm của tình; và mắt, của mi ngoan!