Tôi Với Thời Gian

Tôi đang đứng trên dòng sông của chữ
Trên đầu tôi như thể nhuộm sa mù
Mưa chở thơ về những khúc hoang vu
Dòng rả rích tan đi chiều tuyết phủ

Tôi thả tôi vào mùa đông thác lũ
Cuốn trôi đi thì đã có chi nào…
Nếu cuộc đời là tám hương binh đao
Còn cũng được không còn thời cũng được

Tôi đãi ngộ như nhận từ ân phước
Dù thế nào vẫn còn đến hôm nay
Đã qua thời nửa tỉnh nửa say
Nửa có đấy mà như hình chẳng có

Tôi nhủ cùng tôi, mặc dù quán trọ
Tình một thời, miên viễn đến mai sau
Chết chẳng là gì, địa ngục còn nhau
Cũng có thể thiên đường ôm với, ngủ

Leave a Comment