Cho Một Người Bạn Một Thời, Xa

Có khi nào anh ngồi nhớ lại mấy câu thơ ?
Khi con chữ đã không còn con chữ
Chỉ có trí óc an bình tham đự
Về tự do, thân phận, cuộc đời..

Có khi nào anh ngồi với sự bốc hơi
Để thấy được có những điều không thể
Muối là muối nơi nào cũng thế
Nhưng người với người không thể đồng hóa với bò heo

Tự do cũng là tự do nhưng khác nhau từ sự giàu nghèo
Từ tận cùng suy nghĩ
Ăn cũng là ăn nhưng khác nhau không khí
Ăn cũng là ăn nhưng khác chỗ tương giao
Heo ăn, người ăn giống ở chỗ nào ?!

Có khi nào anh ngồi ngẫm lại chỗ xưa, sau ?
Rồi thấy được thật ra không phải vậy
Ta dính bụi ta sẽ về thanh tẩy
Chẳng có gì ” chụp mũ ” ở nơi đây

Tôi viết cho anh từ một nhánh cây
Lá Bồ Ngót còn xanh sau mùa đông tuyết
Tôi vẫn còn nguyên với tấm lòng thân thiết
Dù anh cho tôi ” nham hiểm ” gì gì

Có khi nào anh ngồi lại với an nhiên
Thấy đêm tối đã không còn khuya khoắc
Thấy mọi sự đã khồng còn vướng mắc
Thấy bình minh lan tỏa giữa sa mù

Leave a Comment