Rồi một ngày anh lớn dần lên từ cái “ biết “
Với cái ” ác ” anh sẽ làm chi ?
Với cái ” thiện ” anh sẽ làm gì ?
Không lẽ đứng yên dương mắt ngó ?
Rồi một ngày anh quên dần cái “ biết “
Chắc anh cũng quên dần giữa đúng và sai
Và cuộc đời thật sự rất bi ai ?
Hay thật sự cuộc đời trước sau đều thế ?
Hình hài anh cùng mưa nguồn, chớp bể
Và tình anh trong đó có tình em
Sẽ an bình tan loãng với trời đêm ?
Hay hạnh phúc được cùng trăng nhập thể ?
Thương những câu thơ lung linh có Hằng Nga chuyển thế
Thương những canh bạc đời cùng những được, thua
Thương chỗ tâm tình không phải bán mua
Chỉ dâng hiến, giản đơn mà dâng hiến
Em của anh, nếu dòng sông là phương tiện
Cảm ơn con thuyền ghé bến an nhiên
Những tâm hồn thao thức sẽ bình yên
Lòng của Đạo vốn không lời để viết.