Đừng Xa

Đừng vắng bặt
Muôn loài hoa
Phải nở
Và tái sinh thần thoại
Ở trên đời
Ta ví dù
Cạn kiệt đến tàn hơi
Em biết nhé
Ta vốn còn thương nhớ

Đừng viết cho ta
“ Nhân sinh tạm bợ “
“ Đến rồi đi “
“ Sương khói cũng mông mênh “
“ em một thời có được để anh quên “
Không!
Không thể!
Ngàn lần đừng viết thế!

Ta mới vừa tạm khô nguồn lệ
Hoa đừng phai
Em nhớ đó
Đừng xa
Vẫn biết cuộc đời không chỉ có đôi ta…

Leave a Comment