Không Đòi Chi Hơn

Giờ nghĩ lại làm sao ta đã lớn
Đã sống còn và có thể lưu vong
Học- vất sách; thi, thế mà cứ đậu
Cũng làm quan trong binh nghiệp, có chơi đâu…

Giờ nghĩ lại, cười khan, hồn cách mạng
Khi ta cần cách mạng chính thân ta
Khi ta cần cải cách tính yêu ma
Cùng qủy quái trong mắt nhìn thiếu nữ

Giờ nghĩ lại, thấy nửa đời, đói chữ
Gắng cách nào cũng chỉ mấy bồ lưng
Đêm đất khách cứ trào ra thi tứ
Chép đôi dòng mà lệ đã rưng rưng

Lỗi tại con, lỗi tại con _ Thiên Chúa
Một tên khờ còn tự thuở “ Nam Man “
Giờ nghĩ lại cũng may mà còn sống được
Nếu không may đã ngõm buổi tan hàng

Thôi thời cứ an vui mà tán láo
Một đời buồn hay đã một đời yêu
Vẫn thích thú được coi thơ là đạo
Vẫn mong em, ôm mỗi lúc, thêm nhiều

Không oán hối, dặn lòng không oán hối
Còn hôm nay là phúc của hôm qua
Còn thấy em là phước báu của đời ta
Còn diệu tưởng, có đòi gì hơn thế nữa…

Leave a Comment