Ngồi Với Quê Hương

Đôi lúc tôi ngồi tôi tự hỏi
Tôi viết lời “ yêu “ đến lúc nào ?
Tôi có trái tim hoài rực lửa
Nhưng mà thân xác đã xanh xao

Tôi chưa từng bắt trái tim tôi
Phải khổ tu đi khỏi đợi chờ
Trái lại tôi còn ngầm khuyến khích
Tận cùng mãi với nhớ thương nhau

Tôi cảm ơn đời những đắng cay
Cảm ơn đêm lạnh, cảm ơn ngày
Cảm ơn tiếng hát mang đầy lệ
Cũng cảm ơn người những vết thương

Tôi viết về tôi; bạn, chán phèo
Việc gì để khổ tiếng thông reo
Tôi đang ngồi với mùa thu chết
Và thấy chung quanh những lá vàng

Leave a Comment