Không Ai Trách Một Tên Khờ Múa Kiếm

Anh xưa mộng có một ngày nối chữ
Làm chiếc cầu đến thẳng trái tim nhau
Anh cố nối nhưng mà em loãng quá
Chiếc cầu anh đành gió thổi mây bay

Anh xưa mộng một ngày chắp bút
Viết ít nhiều tê buốt của “ hôm nay “
Anh đâu biết có mùa hè ngập lụt
Khung trời sầu lơ lững đến mai sau

Có rất nhiều năm anh quên cả chính anh
Quên cả một thời là lãng tử
Quên cả cùng chiến tranh tham dự
Quên cả xuân thu, quên cả hành trình

Anh đang ngồi nhớ lại
May ra còn nhớ lại phải không em
Còn những con sông còn những chuyến đò
Còn tám hướng còn có em ngồi đón gió

Anh có thể không làm sao đến đó
Dù một lần để thấy mắt em trong
Đem tâm tình viết lại nỗi hoài mong
Anh sẽ cố từng trang ngồi viết, lật…

Hoa vẫn nở cho dù người được, mất
Tình vẫn xanh cho dẫu thế gian “ đen “
Thơ làm cầu kết nối đến sao, trăng
Thay giấc mộng nối tim người một thuở

Anh có thể coi như một người mắc nợ
Nợ tài hoa và nợ cả ân tình
Nợ với tha nhân và nợ cả chính mình
Không ai trách một tên khờ múa kiếm…

Leave a Comment