Em cứ đến,hồn nhiên em cứ đến
Cửa thiền xưa mở mãi đến ngàn sau
Em cứ đến, hồn nhiên em cứ đến
Vườn thơ ta không có vị nồng cay
Em đừng sợ câu thơ thành thép luyện
Có một ngày trói lại xác, hồn em
Em gái ạ câu thơ như muối biển
Ít nhiều dùng cho mặn với nhân gian
Ta từng bước đi nhàn nhã dưới trăng vàng
Có mơ đấy nhưng chưa từng tham luyến
Thơ ta viết chỉ mong làm suối chuyển
Ít nhiều điều có mặt ở rừng sâu
Em cứ về như gió sẽ qua mau
Không sao cả, em chính mình tự tại
Thơ ta viết chỉ mong sao còn lại
Một chút quà tặng vật của trăm năm