Sẽ không có một ngày ta đốn ngộ
Làm thế nào chết tiệt để quên em
Nên lững thững lại ra cà phê phố
Một góc bàn nheo mắt ngắm nhìn xem
Sẽ không có một ngày ta sám hối
Đến trần gian cùng bỏ lại trăng rừng
Ta không nghĩ yêu em là tội lỗi
Và sống cùng sinh tử để tang thương
Sẽ còn đấy, xưa, nay và mãi mãi
Hồn an bình theo suối tóc , làn hương
Vẫn mong được thiên thu còn vụng dại
Sống bên nàng chải chuốt chút văn chương