Chàng vẫn biết sức một người, không thể
Nhưng lắm khi thô lỗ cộc cằn
Rồi tự hỏi nếu như mình ” mặc kệ “
Sẽ là gì khi đối diện với vầng trăng
Lại thao tác với những điều chẳng muốn
Lại ngồi mơ một thuở rất khinh cuồng
Lại vớ vẫn làm thế nào chứng đắc
Lại nhìn về sông chảy một dòng trôi
Chàng đã sống với nhiều năm tịch mịch
Hỏi vì sao lạc đến, phải luân hồi ?
Hay có lẽ tiền thân say thiếu nữ
Nên quên đường trở lại với am xanh
Trời tháng sáu ngắm giàn nho vừa chín
ngắm dây bầu mấy trái cũng vui vui…
thôi quên hết chỉ còn em một khoảnh
Với nụ cười đâu đó dấu trong mây