Trong một thời đại mà mọi thứ đều có thể đánh tráo, mạ vàng
Mọi suy tư cũng được “ suy tư “ bằng óc điện
Nên có thể cái gọi là “ phản diện “
Cũng có thể là “ phần mềm “ để đọc cho vui
Tôi đọc từ (AI) và tôi bỗng ngậm ngùi
Khi (trí tuệ nhân tạo) là nhà sư Nhật Bản
Nó viết HaiKu cũng rất ngần huê dạng
Nó viết “chuyện tình” tôi cũng thích “ yêu em “…
Khi những tên nhà giàu thuê người thả xuống những bản tin
Tôi ngồi hỏi: có mấy phần sự thật ?
Tôi liên tưởng đến em : Anh có mấy phần chân thật ?
Khi “ Xé tim mình “ mỗi sáng trong thơ
Tôi liên tường về em và tôi vẫn đợi chờ
Cứ giả tạo cho anh niềm dấu ái
Anh dẫu mai sau vẫn còn thơ dại
Nằm bên em và ngủ suốt trong em
Tôi ru đời mình bằng hai chữ bình an
Ừ, cứ thấy những điều không thấy
Ừ, cứ đọc những điều “ chúng quậy “
Rồi cười tươi, cũng chẳng có là gì
Rồi tươi cười cứ việc bước đi
Không lọc được, lại có gì quan trọng…
Tôi ngộ nhận giữa hình và bóng
Tôi yêu đời, yêu cả cái tôi sai