Ờ, có thể bởi tình yêu khuyết tật
Thành nỗi buồn chân thật đến mai sau
Ờ, có thể từ nhớ thương chất ngất
Đã hòa chung hơi thở ở trong ngày
Em phố gió chưa định hình chốn ở
Bài thơ thơ tôi đành chắp cánh theo, bay
Đêm mộng mị, đêm thương về xứ sở
Có thu vàng, có đắng, lạnh, sầu, cay
Thôi thời cứ với mỗi ngày sống, chết
Sóng bồng bềnh, con sóng vỗ về nhau
Thôi thì cứ coi như là dịch biến
Từng chiến trường khác chỗ xót xa đau