Ôm, Cho Dù Phù Vân

Hoa nở cho người vui ?
Em cười cho tôi thích ?
Hay em cười, chỉ nghịch ?
Cho tôi về nhớ thương…

Tôi ngồi trong cánh cửa
Tẩn mẫn chuyện đời thường
Yêu là sai lầm lớn ?
Khổ hải là thiên đường ?

Ừ, ừ, cứ tin thế
Sống để mà ăn năn
Sống gắng lòng tỉnh thức
Sống như đang thiền hành

Tôi chỉ khổ, không biết
Có phải tiền kiếp xưa
Tôi đã từng bố láo
Nên phải đọa, cho chừa

Chuông nhà thờ cứ đổ
Chuông nhà chùa cứ ngân
Hành nhân vẫn mãi miết
Ôm, cho dù phù vân

Leave a Comment