Ta đang đứng giữa ngày buồn thế kỷ
Một chút mơ hồ, một chút hoang vu
Tại làm sao còn mãi hận thù ?
Không phải sống để làm người lương thiện ?
Ta đang thấy buổi ma cười qủy hiện
Có cần không, những rào cản biên miền
Có cần không phải tải sóng triền miên
Cứ đánh đấm, cứ chơi trò đánh đấm
Buồn biết mấy khi nhìn qua lăng tẩm
Khi nhìn người mộng bá với đồ vương
Tại làm sao đi phá nát thiên đường
Và thiêu đốt cả mùa trăng tháng bảy
Ta không thích để tâm hồn khắc khoải
Rồi sẽ ra sao, rồi sẽ thế nào ?
Ta thật lòng không muốn thấy binh đao
Ôi súng đạn một thời ta đã sống
Ta không thích nghe đến hai từ “ chiến trận “
Sao không một đời sống để ôm em ?
Sao để trăng vàng thành lạnh dưới trời đêm ?
Hôn em nhé, ta với lòng say đắm…