Tôi đi trong những tầng mưa nhỏ, chẳng ướt quanh thân chỉ ướt hồn, lãng đãng bay dài theo cánh gió, ôm ngàn suối mộng với hoàng hôn; gió đi hồn ngủ cùng trăng thức, ta lạc về nhau một kiếp nào, trời vẫn nguyên xanh màu cẩm thạch, sẽ còn đi trọn đến mai sau; tôi đi tìm lại tôi xưa mất, hay chỉ tìm em đến một ngày; chinh chiến một thời tâm thức mõi, áo phong trần khép áo Kiều bay; mỗi năm lại một mùa oan trái, lại mỗi lần nghe lại gót hài; em vẫn bước đi dù dĩ vãng, nụ cười thắm mãi đến mai sau; bài thơ tôi viết năm mười tám, không viết người đi với đắng cay, không viết trường thiên là nỗi nhớ, chỉ viết về em một cõi chờ; may chỗ phong sương giờ đã đủ, đời không còn nữa với bơ vơ, đi không còn nữa trang đời khép, tôi nhủ cùng tôi chiếc bóng thừa; tôi vẫn còn trông thiên hạ động, còn nhìn em với tóc huyền bay, thơ em còn đủ tôi thao thức, chữ nghĩa Ôn còn cảm thán hay; tôi vẫn ngồi xem trời đất chuyển, nhìn người thiên hạ uống cùng say, năm nay còn lại bao năm nữa, vẫn tưởng về em một nét mày; chết tiệt nếu em mà quá vãng, tôi còn có thể với tình vay…