Hai năm trước ra biển
Mang về nhánh Xương Rồng
Trồng sau gốc tùng lớn
Cây với người, như quên
Vô tình, vàng một góc
Dụi mắt lên mà trông
Hoa vàng lên mấy đoá
Vàng suốt cả hư không
Ờ, cũng là nhân quả
Ừ, cũng là nhân duyên
Vì hoa vàng với biển
Ôm gai không ưu phiền
Cành Xương Rồng bé nhỏ
Vô tâm mà nở hoa ?
Những bài thơ mỗi sáng
Vì đâu mà viết ra ?