Rồi những kẻ chết sẽ sống lại
Ở con chữ màu khói nhang
Những tâm tình viết lịch sử
Nơi cột mốc da vàng
Em
Lau từng trang huyết lệ
Nghe lòng buồn mông mênh
Tôi
Kẻ tật nguyền với mộng
Thốn tâm máu Lạc Hồng
Chúng ta những người tù của chính chúng ta
Chưa tìm thấy lối
Cho một mùa Xuân