Một ngày chàng không viết
Những câu thơ buồn hay trời đất buồn tênh
Mà không gian trắng xóa
Thói quen dẫn chàng đi về vô hạn
Như nụ cười của nàng dẫn chàng đến vô hạn
Chàng biết rằng mình đã không còn có thể trở lại
Nơi suối nguồn xưa
Nơi có giấc mơ của chàng, nơi có tuổi trẻ của chàng
Chiến tranh đã làm cho con người không còn biết đến thời gian
Chiến tranh đã làm mất đi lằn ranh giữa già và trẻ, giữa có và không, giữa chết và sống, giữa yêu thương và hận thù, giữa ác quỷ và thần thánh…
Một ngày chàng không viết
là một ngày qua đi
Nếu mỗi ngày chàng ngừng viết
Cũng chẳng có là chi ?!
Hãy cho chàng trở lại
Viết tên những vị thần
Hãy cho chàng trở lại
Đắm say mùa tình nhân