VẪN CÒN VỚI ĐƯỢC CÕI MIỀN XANH

Sáng rét, chim lười không chịu hót
Chiều mưa, tứ loãng, gió hôn Mai
May còn Facebook làm thân hữu
Chúc phúc xuân đầy, kệ nắng phai…

Chàng ngồi ,như thể hồn không tại
Trên mỗi dòng thơ có bóng ai
Lâu rồi, lâu rồi, xa lắm lắm
Cam đành góc biển vọng thiên nhai

Xuân cùng “ Sàn Chiến Giọng Hát “
Về với hôm nào “ Nắng Thủy Tinh “
Nghe “ Dòng Sông Xanh “ lời thắp nến
Sóng từ cố quận, sóng mông mênh

Nàng hỏi thăm chàng “ thôi không điên nữa ? “
Chàng bảo khờ thời vẫn còn hoài
Chàng rất sợ một ngày chàng tỉnh
Nàng thành tiên thoát khỏi nhân gian

Thấy ra mơ mộng thành thân thiết
Cùng với ngây ngô vạn dặm hành
Nhờ đó cho dù đời rất lạnh
Vẫn còn với được cõi miền xanh

Leave a Comment