Người bước vào thơ ta như mây
Vóc xuân ai thắm, mắt ai đầy
Mưa trên phố nhỏ mưa phơ phất
Mỗi bước chân mờ sau bóng cây
Người bước vào thơ ta rất thơ
Chữ như rải mật chữ như chờ
Ta theo con chữ và ta lạc
Như thể vừa xong một giấc mơ
Người bước vào thơ ta, tự nhiên
Khoanh to, khoanh nhỏ, rất ngoan hiền
Rồi đi như thể chưa từng có
Một phút vui từ Thái Lạc Viên
Người bước vào thơ ta, như ma
Hốt nhiên gió chở những lời ca
Hốt nhiên sóng khắp trên đồng trắng
Tiếng hát như đầy những thiết tha
Người bước vào thơ ta, đôi khi
Như là tiền kiếp đã tương tri
Đôi môi chuyển nụ cười trong suốt
Ta cô tầm nguyên chẳng hiểu gì
Người đến thơ ta thêm máu thịt
Thêm khờ đôi lúc chẳng là chi
Nhờ xuân chở hộ lời thân chúc
Đến những hồn thơ một thuở, ghi…