Phân Vân

Hởi những gã phù thủy ngôn ngữ
Làm sao thơ ta tan thành gió lộng
Làm sao thơ ta biến thành mưa rơi
Làm sao thơ ta vang vang sóng nhạc
Để hòa quyện cùng chim trời ca hát
Ta vô tình đi qua…

Tắm trong thơ mình để phục sinh
Cũng được lắm
Trôi trong thơ mình lạc vào chăn, nệm
Cũng là xinh

Hởi những con ngựa già mi có mệt với đường xa
Ta trong cửa mà vai oằn với mộng
Hỏi Giun Dế có vui cùng khoảng trống
Sao đêm về dàn dựng những âm thanh ?

Hởi bóng thơ ta trên chiếc lá xa cành
Sẽ sống lại sau một thời phân hủy ?
Vẫn thâm tạ, dẫu không là tri kỷ
Yêu một người đâu cần giữ giữa vòng tay…

Hởi sông núi, và ta, một thời nhập thế
Buồn thêm trang hay hoa gấm thêm trang
Ta trôi giạt, bởi vì, ta chẳng thể
Hay đơn thuần, nhảy vội, với đò, sang….

Leave a Comment