Tôi đã đọc bài thơ “ Nhân Dân “ của Nguyễn Trọng Tạo
Tôi đọc mà nghe mình nghẹn ngào
“ dân chổng đít cho quan đánh đít “
“ dân anh hùng quan chỉ là sâu ! “
Rất nhiều thứ láo ơi là láo
Đến chửi cũng không dám chửi tròn câu
Không chống được cũng không ai trách
Nhưng đừng nên vớ vẩn làm màu
Ở một xứ mà đầy tớ là chủ nhân và nhân dân là công cụ
Mọi thứ đều trở thành lú
Nhân sinh lú
Triết lý lú
Thơ lú
Người đàn bà vừa nới dây lưng vừa chửi thầm
Có thể em sai ?!
Bỗng dưng hắn cũng thấy mình lú
Khi mang thơ đi phá ngục tù
Bỗng dưng hắn thấy mình như mụ
Ngày có lên mà nắng chẳng lên…