Giữa Mùa Trăng Ngủ

Để cho bài thơ được tình hơn
Người phải phân ly
Để cho bài thơ được hùng hơn
Người phải chết
Để cho bài thơ đủ mệt
Người phải đêm khuya đục vách, leo tường
Để cho bài thơ thêm tính văn chương
Là chiến trận, là đào sâu phận đời gian khổ
Thiên đường nào dưới mộ ?
Gió vi vu…

Cho anh thơm em một cái
Nàng dợm bước nhưng nàng đứng lại
Hôn đi !

Thơ như một thực tại cứu rổi
em là thực tại cứu rổi
Khi muôn dòng sông còn chỉ một dòng sông
Thơ anh viết giữa mùa trăng ngủ ấy

Leave a Comment