Diep Nong viết “ Đời người như cái cầu thang, không muốn đi xuống thì phải đi lên thôi…”
Tôi biết nàng đặt những khung trời trên đó
Và chúng ta, những thiên thần nhỏ
Đang loay hoay với kích thước hai chiều
Nàng đặt cái thang cho một Thúy Kiều, cho Từ Hải, cho Nguyễn Du, cho rất nhiều, rất nhiều
Mỗi bậc thang là một trường máu lệ
Mỗi bậc thang là ngàn câu chuyện kể
Mỗi bậc thang là hy vọng kéo dài
Mỗi bậc thang là thổn thức bi ai
Mỗi bậc thang là kiên cường nổ lực
Mỗi bậc thang là tự mình gắng sức
Mỗi bậc thang chú định mỗi con người ?
Mỗi bậc thang có đấy nụ cười, có thân ái gọi mời, có mắt nhìn chúc phúc, có dòng trong dòng đục, có sáng lạng huy hoàng, có nhã nhạc bình an, có mây trời gió núi, trên mỗi bước người qua…
Mỗi bậc thang có ngàn ngàn cung điện, có phế tích hoang tàn, có đầy đặc nghĩa trang, có nỗi buồn sinh, tử
Và bậc thang nào chúng ta tham dự ?
Trăng rằm xưa còn sáng đến hôm nay ?
Chúng ta hoang vu nơi tâm thức, mỗi ngày
Hay vì mỗi bậc thang cùng sáng tạo…
Dưới bậc thang là đất
Trên bậc thang là trời
Tôi biến hoá cùng em biến hóa
Vui về cho muôn nơi…