Thương Chỗ Bên Trời Vẫn Có Nhau

Em là biển hay không là biển
Em là sông hay chẳng là sông
Em là nước trước khi là sóng
Em là em, biến thể vào không…

Em là ai trong tôi chỉ một
Vẫn yêu thương, vẫn cứ đèo bồng
Em chớp sáng và em chợt tắt
Cái đã là thành tựu mênh mông

Ơ hay, chỉ một lời thăm hỏi
Mà nghe mùa đã chuyển sang Xuân
Đôi khi khó cản con tim thức
Và trải màu xanh đến bốn trời

Ơ hay xa cách mà thân mặt
Sao gặp nhau rồi để cách ly
Mai sẽ về non ngồi vấn Đạo
Đâu là sai, đúng, đâu trung dung ?

Ờ, dẫu đang Đông, gió lạnh, ngoài
Bài thơ đi nắm một bàn tay
Ơn em, một kiếp trong ngàn kiếp
Thương chỗ bên trời vẫn có nhau…

Leave a Comment