Bỗng hiểu từ đâu không hóa có
Lấy hư làm thật dỗ đời vui
Đâu hay, đọc sách, ngu cùng sách
Kiếm sĩ còn ai thế kỷ nầy
Giữa đêm bật dậy cười thay mếu
Bái tạ cao dày,biết được ra
Cái ta, cái người, cái thiên hạ
Chợ đời đâu phải chốn vui ca
Hiểu muộn còn hơn không hiểu được
Mà thôi; khôn, dại, có làm sao
Houston năm tháng không bằng hữu ?
Có đấy, đêm về những mắt sao
Có đấy, hoa tươi thường trước cửa
Nửa như chào hỏi, nửa như buồn
Làm người; bách hại, tâm không có
Nhưng cái tâm phòng ( ngừa ) phải có a…
Đã trót ngày ngày thường vẫn mở
Trách người, không, chỉ trách riêng ta
Vì đâu đọc sách, ngu cùng sách ?
Kiến giải về trong một tách trà
Rồi sẽ đổi thay, nhìn sẽ khác ?
Vết bầm có mặt đến mai sau.