Thử cùng chú vịt bơi bơi
Thử cùng nhánh cỏ mượn lời rung rung
Thử nhờ em khỏi đóng khung
Mở ra như thể đã cùng tự xưa
Dỗ dành tình ý vào mưa
Đủ vừa se lạnh đủ vừa phất phơ
Qua thời trên cát đề thơ
Là qua cái buổi không chờ, vẫn nghiêng ?
Mai kia mốt nọ còn miền
Về không ảnh động, người nguyên dáng ngồi
Em giờ chắc đã quên tôi
Núi sông giờ cũng quên rồi dấu xưa…
Rằng thơ là viết cho người
Hay thơ là viết cho tôi, mỗi ngày
Thật tình tôi cũng mông lung
Đâu là sử lịch, đâu là mây trôi…