Thế nào là đủ ?
Cần phải có trăm sông đồng tụ ?
Cần phải gom hết hương trời ?
Khi hiểu ra, chỉ có mấy lời
Không cần đến Thăng Long vẫn thấy Hồ Gươm trước mặt
Việc gì se thắt
Khi Thúy Kiều thân thoát khỏi thanh lâu
Dòng sông, con nước nhiệm màu
Mai sau còn có mai sau đồng tình…
Khi ngồi chỉ một mình với chữ
Em cùng ta ví thử, bên nhau
Bàn tay chắc nắm bàn tay
Tâm tình như một, chúc ngày phấn hương