Sáng ngồi đọc “ con Cá Linh “
Về theo con nước bỏ mình giữa sông
Bao giờ có thể xuôi Đông
Bao giờ hết những bất công trên đời
Tôi không tù ngục chính tôi
Nhưng không tù ngục để rồi làm chi
Oan khiên là cái phận người
Đau sao ngay cả nụ cười cũng đau
Tôi đi, tôi bỏ quê nhà
Nhớ canh rau đắng, nhớ cà dầm tương
Ngỡ là về lại quê hương
Tiếc nơi đất khách khôn đường biến thân
Không đành nhìn máu lệ rơi
Ru thân đất khách, ru đời, sẽ qua…