không có giới hạn ở tri thức
làm sao có giới hạn ở thi ca
em về… một cõi tình ta
đến đâu là chỗ lan xa tận cùng
sáng nhìn chú chim nhỏ hút nhụy hoa
nhìn mấy con sóc đung đưa trên nhánh tùng
rồi nhìn đám cỏ
sau lùm cây là mặt trời chói đỏ
tôi thích cái cần cù của những con ong…
không có cơn điên cho nên đời mất hứng ?
có những điều không thể dàn dựng
như nụ cười thoát ra từ môi
như không thể cấm nàng bỗng dưng nói yêu tôi
rồi đóng dấu cho mối tình giả tưởng
làm gì hơn là nụ cười độ lượng
không cười thời làm gì
sa di ” Hư Trúc ” bây giờ còn có quy y ?
khi rượu thịt ôm eo… đều đủ cả
nhớ cái thuở mùa thu vàng với lá
chùa không ai, chỉ có một mình nằm
mắt trông vời lên đỉnh trắng xa xăm
rồi tự hỏi : Thần tiên trên cánh gió ?
không dừng lại, cứ đi về phương đó
biết đâu chừng thần thoại sẽ khai sinh..