Đôi khi, không phải lúc nào anh cũng mơ
Hãy biến nàng thành những đám mây bay, và mất
Hãy biến nàng thành tảng đá cho nàng canh giử hồ thu
Hay biến nàng thành cây hoa ngọc lan tỏa hương cho ngọn đồi thêm đẹp
Hay biến nàng thành con chim để nàng bốn mùa ca hát
Dù gì, nàng là một người khách kỳ lạ
nàng đi vào với nhiều âm thanh
trống kèn nhiệt náo
nàng không hề biết trên bước chân nàng chỉ là ốc đảo
sẽ tan đi bởi tiếng kèn đồng…
Anh mỉm cười khi thấy nàng lại dong buồm ra khơi
Mang những tiếng xập xình của nàng rong chơi bốn bể
Anh thích nàng như thế
Bởi bầu trời kia mới đủ chỗ cho nàng thôn phệ
Mới đủ chỗ cho nàng nhập thế
Tài hoa
Ý nghĩ chảy ra từ ly cà phê sáng
Anh uống nó với một chút buồn
Tại sao mỗi ngày là một câu chuyện
Trong khi mặt trời vẫn mãi trên cao