Nàng thức cùng tôi thức
Nghĩ vậy đi cho nó đẹp
Bản tin hôm nay không khác nhiều ngày hôm qua
“ có thể ông ấy bị buộc tội “
Mưa đã và còn lai rai trên thành phố nầy trong vài ngày tới
Ngồi nhìn hồ không khí sẽ trong hơn
Nhưng giờ nầy ở một nơi rất xa
Có dòng sông đang khóc
Những cánh đồng kẽ ô
Cây với người, đang khát
Tôi biến hóa tôi để thay màu nỗi khổ
Hay vẽ lại màu trời
Tiếc những tảng băng không vì tôi mà ngừng lại
Chúng tan chảy
Cho sa mạc lớn dần lên ?
Em làm thơ về nỗi buồn của chiến tranh
Về cô đơn, về chờ đợi, về hoang vu của một kiếp người, về ánh mắt trăng đêm hay nụ cười của dòng thu…
Tôi lại quyét lá vàng như đã quyét
Ngọn nến được thắp
Tâm tình được khơi
Tiếng hát được cất lên
Lời cảm tạ cho một cành hoa, ngàn cành hoa đang nở
Tôi thấy, chúng ta, những con kiến thợ
Cùng nhau phục hoạt thế gian nầy