Chữ Đi

Ru đời cỏ lá mong manh
Mùa phai áo lụa, ngày xanh, bóng chiều…
Thơ về, lối dẫu đầy rêu
Chữ thay người nhặt, và khêu lửa tàn

Tình thêm trang, ý thêm trang
Chào nhau, dẫu có muộn màng, còn hơn
Rằng thôi, sai đúng giận hờn
Gió thu cùng bóng trăng đơn nhớ ngày…


Không là vay trả, trả vay
Cũng không còn với lưu đày sóng xô

Leave a Comment