Trong Mall

Tôi cố gắng, nhưng mà không có thể
Tôi cầu mong sao khó quá, như là
Tôi kẻ làm thơ nên tôi phải khác xa ?
Không , chẳng phải, nhưng mà không có thể

Trăng của bạn trăng của tôi, nhất thể
Nhưng cái nhìn đã khác, một màu trăng
Ngữ ngôn tôi cùng bạn vẫn như rằng
Nhưng tôi biết, chỉ là, không có thể

Tôi gần cạn với sông buồn biển lệ
Nhưng thời gian có làm khác nỗi được tôi đâu
Tôi là ai, sao không bước qua cầu ?
Tê buốt lắm, chỉ là, không có thể !

Ngồi với chữ bỗng thấy mình kể lể
Có cần không, đêm lạnh, có cần không ?
Mai ra vườn cuốc cỏ, trồng bông
Rồi phân bón cho cây là dĩ vãng

Quên với nhớ cũng trong vòng hữu hạn
Việc gì ngồi, đắng chát chút thời dư

Leave a Comment