Thiên Cổ Chìm Sâu Những Xót Xa

Tay chẻ dòng văn,tay chẻ thơ
Chẻ xưa nuôi mộng, chẻ nay chờ
Mong hâm đủ ấm ly trà nguội
Rồi uống, chưa từng một giấc mơ

Cũng muốn như người tung uất hận
Nhưng rồi nơi chỗ suối nguồn kia
Làm sao có thể quên thân phận
Cho dẫu mai nầy vẫn cách chia

Ta uống bên trời, ly lệ khách
Cũng là ly lệ của đời ta
Mùa xuân đã chết mùa thu rách
Thương chuyện ngàn sau, cái đã qua

Người hỏi vì sao không uất giận ?
Ta giận về đâu, giận nước nhà ?
Mùa đông không chết, mùa đông ướp
Thiên cổ chìm sâu những xót xa…

Leave a Comment