Rừng thẳm không sương mù
Chặc cây mà mở lối
Đã lạc từ thanh xuân
Dặm dài dù tiếc hối…
Được đấy rồi quên đấy
Nhìn ra, sao chẳng thấy
Hồn nhiên gõ đá, vui
Việc gì phải tan chảy
Mơ ước của nột người làm thơ
Không phải một bài thơ hay
Mà làm sao không viết nữa
Mơ ước của một người yêu nhau
Đôi khi khi không phải ôm em ( anh )trong ngực
Mà quên
Cái nhớ từng ngày
Rất nhiều điều không viết
Đọc lên từ chấm than!