Hãy Để Tình Trôi Dạt Đến Trăm Sông

Ô hay ai biết mai sau được
Có kẻ đào khiêng tảng đá về
Núi khóc và trăng đêm cũng khóc
Cô Kiều năm cũ đã ngồi đây!

Cây buồn buổi lá đi không hẹn
Ôi cái mùa Thu có tội gì
Rồi nhắp ly trà, thôi cứ đợi
Như người, đôi lúc giận hờn nhau

Mặt trời mấy ngày nay say
Tóe lửa
Thời mở hay đóng cửa
Cứ như là đợi cái gì

Sự lập lại cũng thân tình như máu
Đôi khi ngồi thấy khoảng cách là không
Đừng vồ dập nơi suối nguồn chớp nháy
Hãy để tình trôi dạt đến trăm sông

Leave a Comment