Không đến nỗi xách cặp đi tìm vần
Nhưng gió cứ dạt về quá khứ
Thử tăng tốc trước khi mùa bão tới
Và tỏ tình vội vã trước hoàng hôn
Chàng ngồi đôi mắt đầy mong
Con chim vỗ cánh, nhủ lòng
Lại bay ?
Bốn phương mở, nhưng nhân gian tù ngục
Xưa không tin, giờ thật, đã tin rồi
Đi không đến cùng giấc mơ không đến
Trận gió nầy xuyên suốt cả Đông Tây
Nàng nhí nhảnh nhìn ta, cho đáng kiếp
Đủ khôn chưa cho một thuở khinh cuồng ?
Những thành bại, can gì,ngày lại tiếp
Đôi mắt nàng, vẫn ấm, một tình thân