Bồng Bềnh Êm Trôi

Chàng ôm vợ nghĩa là chàng phạm lỗi
Chàng phải ôm hàng xóm mới là thơ!
Chuyện đã lở, làm sao mà sám hối
Hàng xóm chàng chỉ có ở trong mơ!

khi một ông già đứng trung bình tấn
tay ra quyền, bà xã mắt rưng rưng
đừng ông ạ, ngồi đây mà nghỉ khỏe
múa làm chi, ngã xuống biết đâu chừng!

Chàng vốn thích nhìn xa và nghĩ đến
Lòng mông mênh theo suối tóc mông mênh…
Mỗi ngày giữa nhớ và quên
Với tơ tưởng đủ bồng bềnh êm trôi…

Leave a Comment