Cõi Phù Sinh Miên Viễn Không Già

Nàng giận vì bài thơ của chàng
Hay giận ông hàng xóm
Điều đó chỉ có trời biết

Nàng không dễ chết
Chỉ thương vườn cỏ nhà chàng
Lá hoe vàng, thấy tội

Nóng sa mạc thời kể làm gì
Nhưng đây là Houston
Mỗi ngày trên trăm độ

Khi thơ không thể làm gió, làm mưa, làm câu hát ru người tình lữ
Khi Thượng Đế lười không tham dự trần gian
Mọi cầu nguyện thành thời dư
Mọi câu văn như tự mình thắt cổ

Rồi cái hôm qua là cái đã là
Rồi cái mai sau là cái chưa qua
Tôi thức đợi và em thức đợi
Cõi phù sinh miên viễn không già

Leave a Comment