Bao nhiêu kẻ đã từ thiên cổ
Cố gắng đào sâu để lấy ra
Thương cho con sóng ngàn năm vỗ
Mới tới bờ thôi ngỡ đến nhà…
Có những tâm tình e ngại viết
Hương rừng ý núi chảy trăm sông
Con chim nhỏ đậu không hề biết
Buổi sáng và ta những bận lòng
Có vạn lời không chở nỗi lời
Em dù hư ảo vẫn trùng khơi
Về đâu, bút chuyển từ tâm động
Ly rượu mời nhau giữa cuộc chơi