Nhân Đọc, Hà Nguyên Thạch, Từ Luân Hoán

Những bình minh không chờ đợi
Như sáng nay đọc “ Hà Nguyên Thạch “
Bỗng thấy” Cẩm – Thành ” xưa
Bỗng nghe “ Chân Cầu Sóng Vỗ “
Bỗng hỏi những trang Kinh đủ độ nỗi con người ?

Biển đầy như mắt em sâu
Tôi còn đứng lại trên cầu để mơ ?
Rằng thì tôi vẫn làm thơ
Vẫn canh đợi gió, vẫn chờ đợi mây
Nước trôi xa, ốc đảo gầy
Đâu hay gió cát, mai nầy là hương

Những bình minh hiu hắt
Những bình minh nghi hoặc
Những bình minh người không biết đến bình minh
Đêm trắng như ngày trắng
Chuyện kể cho riêng mình!

Đôi mắt đốt một thời hoang mộng cháy
Chút tro tàn năm tháng lại hồi sinh
Người như đã cùng thiên – thu tan chảy
Chỉ là không trôi được tháng năm – tình!

Leave a Comment