Chàng khổ không vì đất bắt chàng gian khổ
Chàng đau thương không vì trời bắt chàng phải đau thương
Chỉ là thời gian mở lấy một con đường
Cho chàng thấy thế nào là hạnh phúc
Có những điều ngỡ như không thật
Như thần thoại
Con phượng hoàng trong biển lửa hồi sinh
Chàng có bao năm không thấy được bóng mình
Ôm bụng gió chưa nghe lòng đói khát
Chàng vẫn bước đi dẫu buồn, vẫn hát
Còn có một mùa Xuân
Chàng ngã xuống và chàng được nâng dậy
Tay của trời, của đất, của thần tiên ?
Chàng đứng lên cùng đôi mắt thật hiền
Bàn tay nhỏ, khu vườn nàng, rất nhỏ
Đêm thao thức cùng nhân gian, quán trọ
Nằm nơi đây, tiền kiếp; đã từng qua ?
Tôi và em, thiên cổ phải chăng là…
Những thân thiết vì sao đành chia biệt ?
Một ngày sống thêm một ngày cảm tạ
Bàn tay mong với đến những miền xa
Ngàn bài thơ làm được ít cành hoa
Bạn nhận nhé, cùng nhân gian hạnh phúc