Mùi cỏ, mùi thơ, mùi gió cát
Trăng đầy đến loãng đến hoang vu
Người ấy ngồi lại
Ngắm thời gian
Mang trái tim của người xông trận
Rồi đầu hàng chính mình
Thanh gươm làm đôi cánh
Về đậu chỗ ngàn xưa
Hái trái rừng làm rượu
Chặt cây rừng làm nhà
Lấy lá rừng làm áo
Tùy hứng mà ngâm nga
Vẫn còn nguyên cổ tích
Biến hóa từ chính ta
Cái gì là được mất
Ngàn năm một khắc qua…