Hãy thắp cho mình một nén hương
Ngày đó, tháng đó, năm đó
Nhân gian là địa ngục, từng phần
Chúng ta tự mình bung ra
Tự mình tô hồng chuốt lục
Hồi sinh
Có những điều vừa nhớ lại khuyên, quên!
Có những điều viết xong lại xé
May bài thơ chia nhau ít nhiều quạnh quẻ
May buổi cơm chiều còn có nụ cười em
Tận cùng của hận thù là tha Thứ
Tận cùng của buồn khổ là yêu thương
Tận cùng của cô đơn là kết hợp
Tận cùng tê buốt để thăng hoa
47 năm, trăng sáng, trăng tà
Mặt trời moc, lặn
Ngày qua…