Chỉ Một Người Đã Đủ Với Trăm Năm

Tôi làm thơ tình yêu nhưng không mời mọc tình yêu
Tôi thích sự xinh tươi nhưng không ôm đồm nhan sắc
Tôi viết sự dấn thân với ít nhiều nghi hoặc
Về những tầng trời chưa có bước chân qua

Tôi làm thơ, tôi là kẻ yêu hoa
Tôi làm thơ, trong tôi em mãi không già
Tôi mãi trẻ và thơ tôi mãi trẻ

Tôi yêu em trong vòng tay người khác
Tôi thích em cười tỏa sáng giữa đêm đen
Em muôn phương, em muôn mặt, thường hằng

Đừng hỏi vì sao tôi nhìn các em ai cũng đẹp
Ai cũng thanh xuân,ai cũng gọi mời
Chỉ là tiếng lòng mở cửa
Cùng trăng vàng trải thảm khắp muôn nơi

Yêu tất cả nhưng không mơ tất cả
Chỉ một người đã đủ với trăm năm…

Leave a Comment